Chuyện ở cử - Tâm tình người mẹ

Chuyện ở cử - Tâm tình người mẹ

Ngày đăng: 26 - 06 - 2019 / 292 lượt xem
line

Phụ nữ chúng ta thường lãng mạn từ trong máu, thường hay mơ mộng về những điều tốt đẹp. Thế nên, khi có bầu tôi đã tưởng tượng tới cảnh rưng rưng xúc động được ôm con trong tay, quần áo thơm tho, xung quanh người thân cười nói vui vẻ.

Nhưng đời vốn không như là mơ, tôi sinh ở bệnh viện tuyến 2 ở quê, phòng bệnh vừa cũ, vừa chật chội, nằm cùng phòng với 2 bà mẹ khác, người đến thăm ồn ào từ sáng tới đêm. Tiếng trẻ con khóc om cả đầu, phòng vệ sinh lúc nào cũng ướt nước nến nỗi sau 4 ngày tôi phải tạo áp lực với ba mẹ để được ôm con cuốn gói về nhà sớm hòng được yên thân tịnh dưỡng viết thương mổ.

Kiêng đụng nước - Kiêng gió máy

Nhưng thủ thách này chưa xong thì thử thách khác đã tới. Vì mẹ tôi quá thương yêu con cháu nên bao nhiêu bí quyết gia truyền mẹ áp dụng hết lên tôi. Tôi nghe 3 chữ " Kiêng đụng nước" mà như sét đánh ngang tai. Mẹ ngày đêm cặm cụi nấu nước muối chanh rồi quạt than hơ cho tôi thay vì tắm. Đầu thì miễn gội, khiến tôi cảm thấy như " ở bẩn" và đặc quyền của bà đẻ, mùi " bà đẻ" bốc ra chắc bán kính 100 mét vẫn ngửi thấy được.

Nhưng ba chữ " Kiêng gió máy" mới là thử thách thật sự. Trời nóng 38 độ C mà phòng tôi không được bật quạt, cửa thì đóng kín, 2 mẹ con tôi chả khác gì Tôn Ngộ Không trong lò luyện kim đan. Không có 72 phép biến hóa để đánh vỡ lò bát quái nên mẹ con tôi phải chịu đựng cái nóng dễ sợ dưới cái nắng hầm hực của mùa hè.

Khẩu phần bà đẻ

Tưởng cuộc đời chỉ có chừng đó thử thách, nhưng " khẩu phần bà đẻ" kể ra còn thảm hơn việc kiêng tắm gội. Tôi thấy mình như Đường Tam Tạng, hết chịu khổ nạn này đến khổ nạn khác. Những món ăn mặn, khô, không nước trở thành thực đơn mẹ tôi yêu thích để tôi " chắc bụng và không phải đi ngoài". Và cao lương mỹ vị nhất phải kể đến chân giò 36 món " thần thánh" được người đời truyền tụng là vô cùng nhiều sữa. Tôi tự ngẫm cửa này không qua không được nên nhắm mắt nhắm mũi vừa ăn vừa khóc hết 52 cái chân giò mà sau này ngẫm lại thấy như mỗi ngày mình ăn hết 1 con heo.

Vấn đề nhan sắc

Cuối cùng tôi cũng " thành tinh" trong lò bát quái sau một tháng ròng rã. Dường như cuộc đời này sẽ luôn tươi mới, thật vô cùng sảng khoái! Nhưng khoan khoái chưa được bao lâu thì tự soi mình vào gương xong nhìn thấy cái bụng phều phệu mỡ. Ôi! Không! Nhan sắc của tôi kêu lên thống thiết, nhất định phải giảm cân! Tôi lập tức đi bái các cao thủ ở môn phái Google xin vài chiêu ngay lập tức. Nào gen bụng, quấn muối, gừng... Sau một tháng chẳng có gì thay đổi. Bao nhiêu hi vọng tràn trề, bao nhiêu công sức đều đổ sông, đổ biển. Thôi, nghỉ! Quay về với cuộc sống thường ngày, không mơ mộng, đổ mồ hôi trên sàn tập và đường chạy bộ cuối cùng cũng chạm đến đỉnh vinh quang.

Nguồn: Trích Để con được ốm ( Uyên Bùi - Bác sĩ Nguyễn Trí Đoàn)

Bình luận cho bài viết này!